Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

CHÚC XUÂN



Chúc tết xuân về với ý thơ,
Mừng duyên hội ngộ thế gian mơ.
Năm qua hạnh nguyện đời không nhạt,
Tháng đến niềm mong đạo chẳng mờ.
An dật thiền môn nương chánh niệm,
Bình tâm pháp bảo vững tin chờ.
Tự thân vén mở tìm đường sáng,
Tại tại dung thông thoát vực bờ.

THẦY MINH ĐẠO

NGÁT HƯƠNG XUÂN

Kết quả hình ảnh cho THÍCH TÁNH TUỆ

Mùa Xuân ta lên núi
Giọt nắng vàng trôi theo
Ngập ngừng dừng trên lối...
Nghe chuông vang lưng đèo.

Mỏi chân ngồi thở nhẹ
Ơ, núi rừng thở theo!
Kìa nụ mai vàng hé
Soi xuống dòng trong veo.

Xuân dâng cành lộc biếc
Lá tàn đông rụng vùi
Đời sinh sinh, diệt diệt
Có thế thì mới vui.

Mùa Xuân ta leo núi
Hái một cụm mây ngàn
Tặng người trong cõi bụi
Tất bật ngày Xuân sang..

Mùa Xuân như nhiên đến
Sảng khoái đời tiêu dao
Núi rừng vang oanh, yến
Đón Xuân tươi, ngọt ngào.

Ngày đầu Xuân Di Lặc
Ươm trồng hạt Từ Bi
Nguyện cầu cùng khắp chốn
Thoát khổ nàn, lâm ly..

Mùa Xuân ta lên núi
Đốt một nén hương trầm
Hương xông cùng Pháp giới
Thơm ngát đầy cõi tâm.

THÍCH TÁNH TUỆ

CỨ NGỠ...NGỜ ĐÂU

image

     
Cứ ngỡ ra đi quên ràng buộc 
Ngờ đâu vùng vẫy giữa bể dâu 
Chiều tím khói hoen cay mắt uớt 
Hai miền sanh tử biết về đâu .

Cứ ngỡ thành công vong thất bại 
Ngờ đâu thất bại tại thành công 
Tro tàn ấp ủ đời sương khói 
Hoạ phước hay không ở tấm lòng. 

Cứ ngỡ thân nhau là tri kỷ 
Ngờ đâu hờ hững giữa nạn nguy 
Chẳng hiểu...chẳng thương...thôi cũng được 
Còn gán cho nhau những thị phi. 

Cứ ngỡ hiền lương sẽ được yên 
Ngờ đâu nhận lấy những muộn phiền 
Kẻ dữ bao người thường kính nể 
Hiền bị hiếp đáp lẽ tự nhiên. 

Cứ ngỡ đủ nắng thì hoa nở 
Ngờ đâu bão táp đến triền miên 
Muốn thở...chuỗi ngày dài vô sự 
Hỏi ai cảm thấu nỗi niềm riêng??? 

Cứ ngỡ "non cao" không bụi bẩn 
Ngờ đâu quên phủi...dính khắp thân 
Đội lốt vô tham đày vô ngã 
Danh lợi ẩn tâm vạn lý vân 

Cứ ngỡ rồi muôn trùng cứ ngỡ 
Ngờ đâu cứ thế vẫn ngờ đâu 
Nguyện xin làm bụi về với gió 
Chiều tà bay lượn chẳng lo âu!!!
_Thích Minh Lễ_
                                                                        


MÙA XUÂN PHẬT HIỆN


Phật vẫn thường hằng khắp thế gian
Từ Bi vô lượng, Đức vô vàn
Là Xuân, đây với mùa xuân Phật
Khắp cả muôn loài toả Phật quang.

Phật hiện mùa xuân khắp mọi nơi
Không riêng kiều diễm cánh hoa tươi
Lệ sầu ai đã hoen đôi mắt
Và chốn lầm than có Phật rồi. !

Có kẻ chưa từng mặc áo xuân
Tháng năm đày đọa bước phong trần
Trên vai gánh nặng màu sương gió
Nơi cõi đất bùn, kiếp thế nhân.

Trên mái đầu xanh, trong mắt xanh
Mảnh hồn còn vẹn nét tinh anh
Vẫn cam tím cả bờ môi thắm
Đi giữa đường mơ dệt mộng lành.

Những dáng thân gầy trông xác xơ
Tuổi thêm chồng chất xoá đời mơ
Chỉ nghe ngày tháng âm thầm gọi
Trên chiếc lưng còng, tóc bạc phơ.

Có những con tim mang vết thương
Tháng ngày tê tái giọt sầu tuôn
Đâu hay rộn tiếng mùa xuân tới
Nên chỉ âm thầm trong gió sương.

Nơi ấy, mùa xuân Phật hiện vào
Giữa lòng cát bụi, giữa sầu đau
Nụ cười tỉnh thức tươi lòng đất
Cho gió xuân về góp đỉnh cao.

Như thế, là trong nghĩa cuộc đời
Phật hằng sưởi ấm vạn niềm côi
Áo ai còn lấm bao hồng bụi
Đâu cũng là XUÂN có PHẬT rồi...!

Chùa Kỳ Viên, South Dakota (USA)
MẶC PHƯƠNG TỬ.

BỀNH BỒNG


Lênh đênh chìm nổi cuốn theo dòng 
Nhắm hướng tìm bờ phải gắng công
Khổ cực chống chèo luôn nếm trải
Gian nan lặn lội  mãi quay vòng
Chiều dần gió tạc hao tâm lực.
Đêm xuống trăng soi chạnh cõi lòng
Lơ lững thuyền trôi ngày đã hết.
Vượt qua bao nỗi thỏa chờ mong
*
Chờ mong bế tắc thể nào vơi 
Đắm đuối xuôi dòng chỉ lệ rơi.
Lạc lối lang thang nguy mọi lúc,
Sai đường luẩn quẩn khốn cùng nơi.
Kinh vàng nương pháp tìm nguồn sáng,
Bè báu theo Thầy vượt biển khơi. (*)
Xả bỏ phàm tình xua nghiệp cũ,
Vun bồi trí huệ hết buông lơi..
*
Vun bồi trí huệ hết buông lơi,
Sức nguyện dày công sẽ đến thời
Gặp cảnh nương duyên tâm chẳng nhuốm
Sinh tình trái ý đạo không vơi.
Nguồn chơn vững lối qua muôn ngõ
Gốc pháp thuận đường tỏa khắp nơi
Thấy được thị phi cùng một tướng
Thuyền từ Bát Nhã ánh dương ngời.
______________________
  (*) Deva manuṣyānāṃ śāstṛ : Thiên Nhân Sư, là Bậc thầy của cõi người và cõi trời.
                                     Minh Đạo

ĐỀN TỨ TRỌNG ÂN


 
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu
Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời 
Cấp cho ta không khí ở muôn nơi 
Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống.
 
Ơn sâu nặng cha mẹ cùng nòi giống
Đã dưỡng nuôi giáo dục lớn nên người 
Ơn xã hội tác động được tốt tươi
Cơm áo mặc giúp ta nâng tri thức.
 
Ơn đất nước bao dung nhiều tài đức
Ta yên tâm hiến trọn bản thân mình
Ơn Tam bảo làm lợi lạc quần sinh 
Đấy chánh kiến chánh tư duy đúng nghĩa.
 
Muốn trả ơn “vô ngã” hành thấm thía
Biết khiêm cung tôn trọng đến muôn loài
Kiệm phước đức không còn muốn hơn thua
Hiểu và thương chia sẻ nhau tất cả.
 
Tứ trọng ân chúng ta nên quyết trả
Xứng đáng người có tu học vươn lên 
Người con Phật ân nghĩa phải đáp đền 
Tạo phước đức thoát khỏi vòng sinh tử.


Thích Viên Thành

Chùa Pháp Hoa, Nam Úc những ngày tiễn biệt năm Bính Thân

ÂN TÌNH


 ÂN TÌNH
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương,
Ngày qua hưởng lộc phải am tường.
Sinh linh thế mạng đau xương cốt,
Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương.
Thấy được trần gian luôn quán chiếu,
Lần tìm chân lý mãi noi gương.
Tục thanh xen lẫn vun bi trí,
Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
 
                                    Minh Đạo
         ÂN TÌNH
Kính xin họa bài Ân Tình của nhà thơ Minh Đạo .

Đạo pháp muôn đời sống yêu thương ,
Ngày qua tháng lại chớ xem thường .
Nhân sinh khắp cõi nương nhau sống ,
Hạt gạo ơn đầy nhọc chải bương .
Thấu triệt trần gian tu Bát Nhã
Ta về nhìn lại ảnh tâm gương .
Thánh phàm đồng ngộ nhờ bi trí ,
Thâm tín Phật ngôn rõ bước đường . 
                       Tánh Thiện
                         14-1-2017

       ÂN TÌNH
Kính họa bài Ân Tình của nhà thơ Minh Đạo
Phật tử tu hành “hiểu và thương”
Nhìn chiếc lá bay ngộ “vô thường”
Khi mới sinh ra “oa” là “khổ”
Suốt đời lận đận chải với bương
Muốn thoát khổ đau hành “vô ngã”
Kiên trì theo Phật mãi tấm gương
Thoát kiếp luân hồi không sinh tử
Hành trì tám chánh đấy con đường
                      Thích Viên Thành
                           16/1/2017

TÂM RỘNG LƯỢNG


BÀI THƠ XƯỚNG

RỘNG LƯỢNG 

Tâm rộng lượng như nắp lu đang mở
Khi mưa về nước sẽ chứa đầy lu
Tâm ích kỷ hầu bao đóng ngục tù
Không dung chứa những gì đang sẵn có.

Sống rộng lượng đèn tâm thường sáng tỏ
Giúp đỡ người cuộc sống ý nghĩa thêm
Biết sẻ chia những hạnh phúc êm đềm
Cùng an lạc khi mọi người rộng lượng

Thứ tha nhau là một điều sung sướng
Lửa trong lòng không chất chứa nguôi ngoai
Hỷ xả thôi mới đáng bậc anh tài
Lòng thanh thản khi không còn thù hận

Tâm rộng lượng thể hiện tu tinh tấn
Biết bao dung những nghịch cảnh cơ hàn
Cùng chung hưởng những thành tựu an khang
Vui khi thấy mọi người đang phát khởi

Tâm thái hư lượng như châu sa giới
Mở lòng ra đón nhận tốt được nhiều
Bèn hẹp lượng dung chứa chẳng bao nhiêu
Đời an nhiên khi tâm ta rộng lượng

Chùa Pháp Hoa – Nam Úc, những ngày chuẩn bị đón mừng xuân Đinh Dậu (2017)

Thích Viên Thành

BÀI THƠ HỌA

RỘNG LƯỢNG 

Tâm rộng lượng chiếu soi mở lối
Như đèn trời sáng mãi không lu
Tham sân si mạn đón lao tù
Buông xả đi đừng theo lối nhỏ.

Quảng đại bao dung tâm sáng rõ
Giúp cho người xóa bớt thương đau
Ngọt bùi cay đắng tựa bên nhau
Thêm sức sống cho đời ý nghĩa.

Bỏ qua đi  lòng vơi phiền muộn
Chất chứa hận thù chỉ đắng cay
Sống hỷ xả làm người xứng đáng
Cho trần gian nối mãi vòng tay.

Tâm rộng lượng lối vào cửa đạo
Cứ thương đi những kẻ cơ hàn
Cùng gíup nhau thẳng bước sang trang
Vực hết dậy ngày mai tỏa sáng.

Tâm rộng lượng trời cao vũ trụ
Gieo tình thương kết nối bao dung
Để vạn vật qui về tánh lặng
Ánh hào quang diệu tỏa khôn cùng.

                                       Minh Đạo

NHÌN LẠI MỘT NĂM QUA


Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
 Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
 Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương.

Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
 Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
 Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
 Bước chân còn chưa hướng đến vị tha..

- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
 Nước trôi ngoài chưa xóa bụi trần tâm
 Dù vẫn biết.. cuộc đời như gió vội
 Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm.

Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
 Với bao lần sống thực Hiểu và Thương ?
 Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
 Sống hay đang tồn tại.. sống qua đường!

Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
 Sao vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu ?
 Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
 Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù..

- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
 Xin mở lòng cho nắng rọi vào tim!
 Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
 Xuân mới về, mong đổi mới , quang minh.

THÍCH TÁNH TUỆ

XUÂN PHÁP LẠC


Một năm qua,buồn vui,đi đến 
Những ân tình thương mến gieo duyên 
Đón mùa Pháp lạc quy nguyên 
Nguyện xin đời hết ưu phiền khổ đau 

Con đường Đạo thanh cao dịu vợi 
Bước chân trần hướng tới ngày mai 
Thu tàn đông mãn xuân lai 
Trong ta nỗi nhớ còn hoài cố hương 


Ta đón Tết, mùa đông xứ lạ 
Không Mai vàng lạnh giá cỏ cây 
Gió chiều hoa tuyết bay bay 
Nhớ thương ai đó tháng ngày vắng xa?

Thanh âm những hồi chuông Bát nhã 
Lắng lòng nghe chuyển hóa ưu sầu 
Quán tâm nhịp thở thật sâu 
Hòa theo tiếng mõ tròn câu kinh từ 
 
Cô Bạch Vân Nhi

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

CHÙM THƠ VÔ THƯỜNG



Mỉm cười vô thường
Chuyện gì rồi cũng sẽ trôi qua
Buồn vui thuơng ghét nhạt phai nhoà
Còn lại nơi đây làn khói mỏng
Từng chiều gió thoảng cất lời ca...
Rồi cũng sẽ qua tháng với ngày
Nỗi niềm hiu quạnh gửi làn mây
Trôi đi hy vọng chờ...mong... Nhớ...
Xa rồi ngày ấy khoé mắt cay
Rồi cũng qua đi những mộng mơ
Trả về hư ảo chốn hoang sơ
Hỏi nguời xây mộng đời duơng thế
Toại lòng hay vẫn cứ bơ vơ?
Nhọc nhằn rồi cũng sẽ qua đi
Hạnh phúc tìm vui có ích gì?
Quá cảnh trần gian nay mới hiểu
Tại đây lạc trú mỗi buớc đi....

Tiếu hữu không.
Niệm vô niệm tưởng chừng diệu hữu
Trú vô trụ ngỡ nhập chơn không
Thật tướng duyên sanh đa bất giác
Ồ! Ra vứơng mắc "chủ nhơn ông"
Không mà chẳng không đích diệu hữu
Hữu mà chẳng hữu thị chơn không
Pháp ngã cổ kim nay liễu đạt
Thong dong lạc bước tiếu hữu không.

Pháp môn uống trà
Uống trà có phải pháp tu
Hay là những kẻ ngao du chuyện đời
Tôi xin mạo muội trả lời
Cả Thiền Tịnh Mật ngời ngời ở đây
Hai tay nâng tách trà đầy
Chính là thủ ấn hằng ngày dụng công
Trà này không đục chẳng trong
Vị ngon rõ biết ấy xong chữ thiền
Quây quần pháp lữ hữu duyên
Vui trong trà đạo chính miền Lạc Bang.

Mưa lắm thị phi.
Mưa hoài rơi mãi để làm chi
Khiến cho gió hú tiếng thị phi
Đang ngồi khép mình vào trang sách
Chợt nghe thiên hạ réo nhu mì
Thói đời ai oán tiếng được thua
Kẻ bại làm giặc thắng làm vua
Nào mang tội lỗi nguời danh tiếng
Trẻ đẹp so đo xấu già nua
Mưu cầu hạnh phúc tìm may rủi
Bần cùng khốn khổ đạo tặc sanh
Ngu si trí thức cũng ghét ganh
Tiểu nhân quân tử chẳng ai lành
Ta đi từ độ hoang sơ ấy
Vui buồn du hí chuyện đó đây
Đêm nay mưa gió nhìn nhân thế
"mộng trung thuyết mộng" trắng bàn tay.

Còn ai?
Cuộc đời là một chuyến đi xa...
Nghĩa nặng tình thâm kẻ ruột rà
Bạn bè tri kỷ luôn bên cạnh
Đến khi nào đó cũng bỏ ta
Chỉ ta với ta buớc tiếp đi
Để lại nơi đây đuợc những gì?
Qua rồi nhìn lại trong hồi ức
Còn đọng chút thương phút biệt ly

Là thế.
Muốn bỏ trăm năm lánh cuộc đời
Ẩn cư sơn thượng ngắm mù khơi
Am tranh vách đá chim vượn hú
Từng chiều gió thoảng nhặt lá rơi
Giữa chốn hồng trần lắm nhiễu nhương
Thị phi uất ức vốn lẽ thường
Dẫm nát lên nhau tôn tự ngã
Hỏi đâu tìm được hiểu và thương?

Thăm cố hương
Về lại cố huơng cảnh tang hoang
Một thoáng trời thu chợt điêu tàn
Ký ức vỡ oà trong khung cảnh
Cắn môi ruớm lệ cuộc bồng tan
Khi ta ở quen hoài thấy lạ
Mấy muơi năm lạ mà chẳng xa
Ra đi rồi xa càng thấy nhớ
Nhớ....quay về...,sao lại cách xa?
Vẫn đó vẫn đây vẫn đất trời
Anh em bằng hữu ở muôn nơi
Tồn động gì đây trong hồi ức
Thử hỏi còn ai nhớ một thời?
Thân viễn xứ lưu đày danh vọng
Tàn cuộc chơi ngồi ngóng thiên đài
Kiếp phù vân du thủ phi lai
Nghe trong gió thoảng đầy bi thống.

Tiền lộ  mang mang.
Ngồi thở với than duới điêu tàn
Từ đâu dậy sống nổi bất an
Trùng dương suối lệ hồn vô chủ
Nam nhi cúi mặt thẹn giang san
Ta đựơc gì đây giữa đất trời
Tâm hồn xao động giữa cuộc chơi
Gian nan đối diện đầy run rẩy
Nửa mún lên bờ...nửa mún bơi...
Chưa kịp tiến thân tuổi đã già
Mấy khi bắt nhịp đến thiết tha
Hẹn với tương lai muôn lối mộng
Nhìn lại giờ đây dốt quá cha
Một đời lưu lạc kiếp tha phương
Rong ruỗi phù du giấc mộng trường
Chí lớn ủ trong "viên ngọc uớc"
Thẹn một kiếp nguời quá đáng thương.

Khóc cười nhân thế.
Đã khóc hết nửa cuộc đời
Đã cuời hết nửa một thời nhân sinh
Nhạn bay lưu dấu còn hình?
Mưa rơi tí tách giật mình tàn canh.

Thế thái nhân tình.
Biển hồ sông suối có máy dò
Lòng nguời sâu thẳm lấy gì đo
Tiểu nhân quân tử,tà chân chánh
Sau lưng... truớc mặt... nói thập thò...
Miệng đời bén nhọn tựa đao thuơng
Xấu tốt quanh ta thật khôn luờng
Đâu là bằng hữu ai là địch?
Đời ta sao lắm chuyện nhiễu nhương?

Đảo điên vọng tưởng.
Ra đi từ thuở hồng hoang
Dừng chân gác trọ cung đàn lơ thơ
Đâu đây gió thoảng vật vờ
Tâm tư khốn đốn thẫn thờ heo may
Chiếc thân lảo đảo hao gầy
Hoang tàn cuộc mộng đoạ đày bao phen
Nam mô...thuợng đế...a men...
Thảy là danh tự rối ren một nùi
Kiếp nguời sến súa tìm vui
Phù vân vô tận tối thui một màu
Thời gian cứ thế trôi mau
Trong ta hiện khởi muôn màu nghiệp duyên.

Bối rối
Cho tôi hỏi đường về bến giác  
Kinh sách nào giải quyết tử sanh  
Biết bao giờ mới tàn cuộc mộng  
Thôi đến đi lên xuống loanh quanh???

Truyền thống.
Thiện hoà khai sáng chốn già lam
Tòng lâm thánh địa xuất tăng tài
Thực hành chí nguyện như lai xứ
Thế gian rực sáng ánh tuệ khai.

Trà hữu duyên.
Trà thơm mời bạn hữu duyên
Đạo tình thêm thắm trung kiên lữ hành
Về đây tại chốn an lành
Vui trong trà đạo tinh anh cửa thiền

Đã về đã tới.
Lạy Bụt! con thôi kiếp đi hoang
Đã về... đã tới...buớc nhẹ nhàng
Có mặt phút giây trong hiện tại
Hạnh phúc nơi đây đến ngập tràn.
Con đã hiểu ra đuợc một điều
Mình là tri kỷ để thuơng yêu
Cũng là tri kỷ thân của Bụt
Hừng đông bừng sáng ánh duơng tiêu.

Về núi tập thở
Về lại non thiêng buổi toạ thiền
Bình an năng luợng toả châu viên
Xa rồi mộng mị không an giấc
Còn đâu phiền muộn nỗi niềm riêng.

Đồi và Núi            
Đồi nhấp nhô ngậm ngùi tủi phận
Cuộc đời ta sánh chẳng bằng ai
Khi đêm đến âm thầm tự nhủ
Số phận kia....chắc đã an bài.
Một ngày nọ ngước nhìn ngọn núi
Đồi ước ao em được như anh
Sao hùng vĩ hiên ngang xanh biếc
Còn thân em lùn xấu mong manh
"Núi" mỉm cười khoát vai "đồi"... nói
Có gì đâu, mà phải sầu buồn
Nhìn kỹ đi thân hình ta đó
"Đá cha" sanh, " đất mẹ" một nguồn
Em nhìn tuớng không nhìn tánh thật
Bản thể ta đâu có cao lùn
Nào giàu nghèo,nhỏ to,đẹp xấu
Phân biệt ta cách trở muôn trùng
Thấy không em? Hai ta đâu khác
Nguợc lại còn giống hệt như nhau
Khác là do hờn ghen, tật đố.....
Thể tánh ta y đúc một màu
Ngọn đồi vui nở nụ cuời hồng
Nỗi niềm canh cánh bỗng hoá không
Bao nhiêu kiếp " cằn khô sỏi đá"
Nay trở về ngự giữa thong dong...


THÍCH MINH LỄ