Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Ở CHỐN TRẦN GIAN


Làm người ở chốn trần ai
Thân tâm khẩu ý hình hài giống nhau
Cũng nhiều chấp trước vọng sau
Đêm ngày toan tính mưu cầu lợi danh.


Cả đời ra sức giật giành
Khiến buồn vui với bại thành sóng đôi
Lắm người sống kiểu đãi bôi
Miễn sao tài lợi sinh sôi về mình.

Nhiều người mặc sự nhục vinh
Bán danh cầu lợi bỏ tình thân sơ
Đâu hay đời chẳng như mơ
Bể dâu phủ xuống trôi bờ hoại tan.

Trăm năm phú cũng như hàn
Giấc miên trường gọi đâu màng được chi
Lộ trình thiên lý người đi
Khai sinh kết tử có gì khác nhau ?

Cớ sao tranh tước giành hầu
Lao tâm tổn trí vọng cầu phù hoa 
Cõi đời muôn nẻo người qua
Chọn sai lối rẽ là xa xót lòng.
Đỗ Đình Thắng

SỐNG


Sống nên biết mình là ai
Đừng làm cha mẹ, đêm dài âu lo.
Sống nên có nhận có cho
Người cho người nhận, nào lo thiệt thòi.

Sống nên bỏ thói đua đòi
Chạy theo vật chất, sầu lo đêm ngày.
Sống nên tạo công đức dày
Cho con cho cháu, sau này hưởng lây.

Sống nên thấy khổ giúp ngay
Tâm luôn hướng thiện, nạn tai giải trừ.
Sống nên rộng lượng nhân từ
Vị tha tất cả, thói hư người đời.

Sống nên đạp đất đội trời
Hiên ngang khí phách, một đời sạch trong.
Sống nên ăn ở một lòng
Ăn ngay nói thẳng, chẳng vòng chẳng vo.

Sống nên phân biệt chánh tà
Tránh xa người xấu, mới là người khôn.
Sống nên nhỏ tiếng ôn tồn
Đừng nên quát mắng, cho hồn thảnh thơi.

Sống nên có làm có chơi
Đừng nên mê ngủ, chơi bời thâu đêm.

SƯU TẦM 

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

MÊ - NGỘ



Hít vào lại thở ra...
Đường về quá đỗi xa
Trước mặt khoảng trời sáng,
Sau lưng bóng chiều tà.

Từng ngày mãi dần qua,
Hoàng hôn chim về tổ.
Lặng yên rồi chìm đắm.
Lẩn thẩn một mình ta.

Sinh ra rồi già chết,
Luẩn quẩn một vòng đời.
Sinh tồn cùng hoại diệt,
Biết bao giờ được ngơi.

Gốc rễ và cội nguồn.
Vô định rồi lang thang,
Chân xiêu cùng gối mỏi,
Kiếp người vẫn dở dang.

Trải qua bao hoạn nạn,
Nghiệp chướng quá sâu dày.
Đi qua rồi để lại,
Cứ thế mãi vòng quay.

Tâm mê theo lối cũ,
Bám chặt đã lâu ngày.
Gập ghềnh nhiều chướng ngại,
Tinh tấn nguyện đổi thay.

Hôm nay lại gặp đây,
Thế gian quả là vậy,
Tùy duyên mà động tĩnh.
Tâm sáng sẽ hiện bày.

Phật dạy hãy buông ra,
Buộc tâm từng sát na.
Nương pháp về chốn cũ,
An lạc cõi Ta bà.

Nguyện đời bớt gian nan,
Luân hồi theo nghiệp chướng,
Chúng sinh đều ngộ thấu,
Lệ đẫm bớt tuôn tràn.

Bát Nhã hằng tỏa chiếu,
Pháp tánh khắp đất trời,
Thanh tịnh cùng mầu nhiệm.
Xóa sạch những kiếp đời.

                                Minh Đạo

QUÊN


Tại sao trăn trở đêm dài?
Tại sao ấm ức khóc hoài không nguôi?
Tại sao cuộc sống chẳng vui?
Tại sao day dứt ngậm ngùi không yên?

Thôi đừng chấp nữa thêm phiền
Xưa nay tan hợp là duyên thôi mà.
Thôi đừng kỳ vọng người ta
Cuộc đời đâu phải như là bức tranh?

Bầu trời có lúc trong xanh
Có khi xám xịt, đầu gành bão giông.
Thôi thì hết đợi hết trông
Khi mà ảo vọng đã không tựu thành.

Ham chi chung đỉnh công danh?
Ba chìm bảy nổi tranh giành nhọc thân.
Ham chi một chút lợi gần?
Quên câu đạo nghĩa, tình thân không còn.
Quên đi lời hứa sắt son
Cuốn theo chiều gió, người còn nhớ đâu?

Nhớ chi khắc khoải âu sầu?
Đã ngoài tay với, chấp lâu hại mình.
Quên đi lời nói chê khinh
Chuyện ta – ta biết, phận mình – mình lo.
Nhân phẩm nào phải ban cho?
Niềm vui tự có, đâu chờ ai mang?

Cuộc đời dâu bể trái ngang
Làm người phải chịu, trách than được gì?
Nhớ nhiều ấm ức sân si
Hại thân, hại não, ích gì cho ai?

Lời nói như gió ngang tai
Hình dung như thể bóng mây ngang trời.
Đắng cay cũng cảm ơn đời
Vui buồn là chuyện kiếp người trăm năm.
Miễn là không thẹn tự thân
Miễn là không mất niềm tin nơi mình.
Miễn là sau trước trọn tình
Nam Kha giấc mộng, hư vinh bọt bèo.

Đừng buồn vì phận mình nghèo
Không dùng thủ đoạn, chạy theo đồng tiền.
Đừng buồn kém phước vô duyên
Gieo mầm chờ quả, trổ liền được sao?

Quên đi thế sự xôn xao
Nếu dễ lay động, làm sao yên mình?
Quên danh, quên lợi, quên tình
Quên trách, quên giận, quên khinh, quên người…
Đa mang tâm sự kém tươi
Nhẹ nhàng, Ta nở nụ cười thênh thang….

Rằm tháng Hai, Đinh Dậu (12/03/2017)
_Thích Đồng Trí_

SIÊU THỰC


Dù có thế nào tôi cũng vui
Nhân sinh vốn dĩ nợ chôn vùi
Nào tiền nào bạc nào cơm áo
Chẳng phút ngưng đời thở nhịp nguôi

Đã vướng mấy mùa giữa vô biên
Nên nghe đau đáu cõi ưu phiền
Từng đợt xô về trong thế giới
Đảo điên điên đảo mãi luân phiên

Ai đi cho hết chiều mộng mị
Ai về cho nghị lực bình minh
Thoáng đó rồi không trong chóc lát
Hỏi người còn “đá nát vàng phai”?

Tôi đợi trăm năm giữa đất trời
Để nhìn cục diện của đầy vơi
Bao la vô tận hoàn loang đổ
Chút ngỡ đọa đày lắm cuộc chơi

Ai bảo từ nay vốn từ nay
Thuở xưa réo gọi khúc hao gầy
Niệm khúc xa vắng toàn xa vắng
Một chút ngu ngơ cỡi rồng mây

Hoa tàn từ độ mới sơ sinh
Đã nghe trong gió chốn hữu tình
Vui buồn xáo trộn từng phiến mộng
Hòa hợp, không hòa giữa vô thinh.
                              Vạn Hạnh ngày 14/3/2017
MINH CHÁNH

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

NOI GƯƠNG NGÀI BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM


TÁN DƯƠNG NGÀI
Cành dương hóa hiện cõi nhân thiên
Cam lồ nước mát giải nghiệp duyên
Thần thông vi diệu ngời công hạnh
Cứu vớt nhân sinh tục lụy phiền..
SƯU TẦM 
                                                       


NGÀY HẠNH

Lễ Hội Quan Âm đã mở bày
Phật tử chúng ta trở về đây
Cắm trại, họp đoàn, cùng tu tập
Ngày hạnh một lòng nguyện đắp xây.

Kề vai sát cánh hởi chị em !
Cùng nhau sum họp dưới đài sen
Chung lưng góp sức cho ngành nữ
Tình lam mãi mãi tỏa hương sen

Đoàn kết, thương yêu sống lục hòa
Bao dung, hỷ xã với vị tha
Ngành nữ chúng ta nên cố gắng
Sống vui, sống khỏe, sống hài hòa

 Việc nhà cần phải biết đảm đang
Việc đạo cũng phải nên chu toàn
Đạo, đời hai nẻo bình quân nhé !
Sống cho trọn vẹn, sống lạc an.

Ngày Hạnh cùng nhau xiết tay nào
Nguyện về thực tập chớ lãng xao
Bi Trí phương châm nên gìn giữ
Từ hòa, nhẫn nhục, sống thanh cao

Chúc các chị em lúc trở về
Thân tâm an trú hạnh Bồ Đề
Xứng đáng là người con gái Phật
Từ Bi, Hỷ xả vẹn ước thề!

THÍCH NỮ NHƯ MINH


Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

NẾU AI HỎI...


KHÔNG THỂ NHƯNG CÓ THỂ


 Không thể xin bốn mùa
Đất trời ngưng lặng gió.
Mong mình Nhẫn Nhục có
Chịu gió đời, an nhiên.

Không thể xin bình yên
Giữa dòng đời xao động
Chính mình không cuồng vọng
Trên sóng ngồi nhẹ tênh.

THÍCH TÁNH TUỆ

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

SỐNG VỚI NHAU


Lần nọ một người hỏi đất
Đất sống với nhau thế nào?
- Chúng tôi bao hàm, chấp nhận 
Tô bồi, xây đắp cho nhau.

Lần kia người hỏi rừng cây
Cây sống làm sao với bạn?
- Chúng tôi vui mọc sum vầy
Chở che nhau, cùng hoạn nạn..

Người hỏi mây trời phiêu lãng
Thế nào bay lượn cùng nhau?
- Chúng tôi lòng không giới hạn
Tan vào nhau thuở ban đầu!

Rồi người hỏi thầm lá cỏ
Chung sống bạn bè ra sao?
- Mặt đất đan xen, nương tựa
Chia từng sương nắng... gửi, trao.

Hỏi dòng sông xuôi năm tháng
Thế nào nước nhịp nhàng trôi?
- Chúng tôi quyện hòa nhau chảy
Dù khi sóng dập gió dồi…

Rồi người gạn hỏi từng người
Với nhau, thế nào ta sống?
Không ai một tiếng trả lời
Những pho tượng cười… di động.

- Đời còn giẫm nhau mà sống
Người còn nặng những niềm riêng…
Vì ngỡ kiếp đời miên viễn
Tình Người, đạo đức xô nghiêng…

Người về thương người nhỏ lệ
Cúi mình lạy khắp thiên nhiên…

THÍCH TÁNH TUỆ

Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

VÔ ĐỀ




TA VỀ VỚI TA



SÁNG TÁC VÀ TRÌNH BÀY : CÔ BẠCH VÂN NHI

TRI ÂN


Cảm ơn người cho ta phương tiện
Làm những điều từ thiện từ tâm
Cuộc đời được mấy trăm năm 
Công phu lao tác thăng trầm quản chi.

Chốn nhân gian thị phi buông xã
Nghiệp duyên còn vay trả chưa xong
Hồi hướng công Đức thảy đồng
Trọn thành Phật đạo thoát vòng trầm luân.

Mong sanh chúng gội nhuần mưa Pháp
Bền gan cùng bão táp phong ba
Đến đi trong cõi ta bà
Kiên trì hạnh nguyện vượt qua não phiền.

Bạch Vân Nhi

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

NẾU EM NHỚ



Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá
Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân
Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ..
Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?

Nếu em nhớ nhân gian là quán trọ
Một sớm nào trở gót bước đi xa
Em sẽ sống cõi lòng luôn rộng mở
Như bình minh trải nắng đẹp chan hòa..

Em nếu nhớ ngày vui qua rất vội
Tắt nụ cười đêm tối chợt vây quanh.
Sẽ nhìn lại, thôi sống đời nông nỗi
Vén mây mù, ngước mặt phía trời xanh..

- Trôi năm tháng, tàn canh đời trắng mộng
Lợi, Danh, Tình.. lơ lửng một làn hơi
Là thế đấy, đâu có gì quan trọng!?
Sống cho đi, ý nghĩa kiếp con người.

Nếu em nhớ, trần duyên tìm cát bụi
Sẽ thấy lòng thanh thản giữa phù hư..
Trong thầm lặng nguyện làm thân đá cuội
Lót chân người quy hướng nẻo Chân Như.

Nếu em nhớ, đời ngược xuôi, tất bật
Dòng miên man... còn chảy đến vô cùng
Dừng chân lại, quay về trong Lẽ Thật
Đốt hương trầm, Tỉnh thức sống ung dung..

THÍCH TÁNH TUỆ

Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

CON NHÀ PHẬT



Con nhà Phật tấm lòng chân thật
Biết vị tha và rất khiêm nhường
Tâm như một đóa hướng dương
Luôn khoe sắc thắm nơi vườn hoa bi.

Con nhà Phật sá gì danh lợi
Sống chẳng lo nhiều tới ngày mai
Mặc cho tháng rộng năm dài
An nhiên đời- đạo không hoài công tu

Cõi trần thế phù du giả tạm
Đến rồi đi bụi bám nghiệp dày
Mong sao trả hết kiếp này
Giữ tròn phẩm hạnh đủ đầy ân duyên.

BẠCH VÂN NHI