Ngày Phật đến, Ta bà đang say ngủ
Ngày Phật đến, Ta bà đang say ngủ
Xin tri ân Bồ tát nghịch hạnh
Đã cho tôi sức mạnh tinh thần
Gió qua đồi hoang phế
Phất phới đạo kỳ bay
Hỏi thăm đời cây khế
Vân siêng trổ bông đầy?
Duyên ngày xưa hội tụ
Tứ tán rã muôn phương
Hoa vàng thương cổ thụ
Gọi tính đỏ quanh vườn
Triêu dương mừng quang đãng
Mãn khai những sen vàng
Đêm ngày vui tỏa sáng
Phật về với trần gian
Thiền ca vừa trỗi nhịp
Hoa là hòa sắc hương
Tâm kinh sôi trùng điệp
Sen báu ngự vô thường
Bóng ngày qua tĩnh mịch
Đón bảy bước hoàng nhi
Thân tâm thường trong sạch
Sen vàng nở trên tay.
TÂM KHÔNG VĨNH HỮU
Thôi, chân cất bước thăng bằng
Hai bờ đối đãi, hai làn khen chê
Chăn bông đắp ấm ngủ nghê
Cơm rau chay giữa bốn bề sinh linh
Khát khô xin nước tịnh bình
Đại dương, lỗ rốn rung rinh một nhà
Thần thông diệu dụng, a ha..
Cực đoan, yếm thế đều là anh em
Như thị không bớt không thêm
Vị ngọt chánh pháp, hương thiền thanh cao
Rạng đông thơm ngát cười chào
Thinh thinh bật tiếng, thao thao tắt nguồn
Nhân tình thế thái bỏ buông
Diệu âm ôm ấp vô thường thành thơ.
TÂM KHÔNG VĨNH HỮU
Đêm nghe gió hát vi vu
1. Bình Yên
Bình yên chẳng ở đâu xa
Gần trong gang tất cơ mà biết chăng
Dừng tâm suy nghĩ lăng xăng
Hít sâu thở chậm thường hằng an yên.
2. Nhân Duyên Thiện Lành
Ta cười người cũng mỉm cười
Gieo hạt giống thiện cho đời nở hoa
Chẳng phân chia người với ta
Cùng nhau chung sống chan hòa an vui.
3. Ý Chí
Chí vững chẳng ngại gian truân
Kiên tâm nhất ý vượt ngàn chướng duyên
Trượng phu có chí thì nên
Từ trong biển lửa hoa sen rực hồng.
4. Tình Thương
Đừng oán trách hãy cảm thông
Sao ta không để tình thương vỗ về
Thôi so sánh chớ khen chê
Tâm không dính mắc trăm bề an vui.
5. Tu Tâm
Cuộc sống như chiếc gương soi
Khi ta thay đổi thì đời đổi thay
Buồn vui sướng khổ do ai
Bởi ta tất cả nên phải tu tâm.
6. Tri Ân
Nhâm nhi thưởng một tách trà
Nhớ công trồng trọt vất vả gian nan
Làm người phải biết tri ân
Đáp đền tất cả nhân duyên thiện lành.
7. Đại Trượng Phu
Hoa mai nở giữa tuyết sương
Kiên cường mạnh mẽ ngát hương dâng đời
Trượng phu chí khí ngất trời
Xả thân vì đạo sáng ngời tam thiên.
8. An Nhiên
An nhiên trước lời thị phi
Chẳng phải vô cảm vô tri vô hình
Chuyện đời lắm nỗi điêu linh
Bận lòng chi những sự tình thế gian.
9. Cho Người Niềm Vui
Thở than làm chi
Chỉ thêm sầu bi
Miệng cười hoan hỷ
Cho người niềm vui.
10. Hoa Tâm
Lúc sân đừng nói
Họa từ miệng ra
Nhớ câu niệm Phật
Lửa hóa thành hoa.
TÁC GIẢ : THÍCH NỮ HẢI TRUNG
(Thành kính tiễn biệt Trưởng lão Hòa thượng Thích Giác Tường - Uỷ viên Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh Trung ương GHPGVN - Giáo phẩm Chứng minh hệ phái Khất sĩ Việt Nam)
Ta luân lưu cánh chim trời
về lưng chừng hóa đá phơi nắng màu
trong còn chín mọng chiêm bao
bóng cây mạch suối khô sầu rong rêu
nguyệt dời thân khuất liêu xiêu
xưa rung ngàn vạn tiếng kêu lạc loài
nghe bờ lau ngã sóng soài
hoa còn lạnh giữa triền đồi mù sương
vẫn cười giữa lốc bi thương
nở bung mấy nụ viễn phương óng vàng
như như thanh tẩy phong trần
chưa đi cũng đến, thật gần mà xa
hề, kinh vô tự trải qua
tàn tuồng khép tích trăng ngà vô vi.
( Tâm Không Vĩnh Hữu)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường