PHƯỚC HUỆ SONG TU

 


Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

TÚY SINH


Lang thang sáu nẻo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.

Ngày qua tháng lại phong trần
Theo dòng thinh sắc.. ân cần rủ rê..
Dùng dằng.. một cảnh hai quê
Nửa lên yên ngựa, nửa mê cung đàn.

Mở to mắt, vẫn mơ màng
Từng chiều rót chén tiễn hoàng hôn say..

Mảnh hồn lớp lớp mây bay
” Mộng trung ” đâu biết mặt mày thuở nao!
Vấn vương vị ngọt chiêm bao
Mà đành cam chịu giam vào Tử, Sinh
Vui qua, khổ tới lênh đênh..
Đường xưa ai nhớ bước thênh thang về… 

 Vẫn chờ ai, cội Bồ Đề
Nghìn năm bóng đổ bên lề nhân gian..

Thích Tánh Tuệ

NHƯ PHẬT



Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.

Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..

Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm đau thương.. xóa nhòa..

Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..

Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.

Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng mạch sống
Có bình an, nhiệm mầu.

Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui.

Thích Tánh Tuệ

TÔI YÊU


Tôi yêu vũ trụ quanh mình
Yêu anh yêu chị yêu mình yêu ta
Yêu con sông rộng bao la
Yêu dòng suối nhỏ hiền hòa loanh quanh
Yêu thông cao vút trời xanh
Yêu từng ngọn cỏ mong manh bên đường
Núi cao vời vợi yêu luôn
Đôi chân bé nhỏ tôi luồn tôi chui
Muôn hoa chớp cánh bên trời
Nhởn nhơ ong bướm cho đời chắt chiu
Yêu hòn sỏi nh hắt hiu
Thân tôi cát bụi một chiều gió bay
Yêu muôn sinh vật quanh đây
Sang hèn lành dữ đều đầy tình thương
Đời tôi chỉ một con đường
Tình yêu này nguyện đem hương cho đời
                    Tâm Từ Nhã

LỮNG THỮNG ĐẾN, LỮNG THỮNG ĐI

ConHac


Lững thững đến

Lững thững đi
Tử sinh vẫn đó, cần chi vội vàng.
Thở vào, mây tím giăng ngang
Thở ra, mưa đã nhịp đàn reo vui

Thế nên,
Em hãy mỉm cười
Trước tâm sân hận, trước lời nghiệt oan.
Hãy lặng thinh,
Thật nhẹ nhàng,
Rải hạt cơm nguội cho đàn kiến tha

Đôi chim, trọ mái hiên nhà
Cọng rơm làm tổ cũng là từ-nhân.
Em ơi,
Hạnh phúc thật gần
Cho đi là nhận bội phần thiện duyên

Hãy cho,
Như kẻ xuống thuyền,
Trên bờ để lại trọn niềm an vui.
Hãy cho,
Để phút cuối đời
Soi gương chẳng thẹn với người trong gương.


HUỆ TRÂN

SÁM HỐI


Kết quả hình ảnh cho lạy phật

Gập đầu lễ Phật hồng danh

Tâm nhiên tự tại lòng con phơi bày

Thiết tha quỳ dưới chân Thầy

Con xin sám hối ăn năn lỗi lầm

Nguyện xin thanh tịnh chơn tâm

Mở lời ái ngữ ân cần dễ thương

Yêu đời yêu kẻ thê lương

Nhân hòa từ ái làm nền bước đi

Chấp tay hướng Phật xin ghi

Cho con mãi mãi về bên cạnh người

Đời đời kiếp kiếp không thôi

Thiện tri hữu thức là người bạn thân

Lại còn bao nẽo trầm luân

Áo tràng tinh khiết theo cùng bên con

Hồng danh lễ Phật viên tròn

Con xin bái sám noi gương theo người

Con là vị Phật tương lai

Chơn tâm hiển lộ, nụ cười an nhiên


DIỆU THÚY

HOA VÀ RÁC

trash

Ta thấy hoa có rác

Ta thấy rác là hoa

Ta thấy người và ta

Vòng nhân duyên bất tận

Ta thấy đời luẩn quẩn

Ra vào cửa tử sanh

Ngày trôi qua mong manh

Hoa tàn lại thành rác

Ta rời xa bến Giác

Ta ngụp lặn biển mê

Câu kinh dài lê thê

Ta niệm hoài không thuộc

Ta đi không thắp đuốc

Mò tìm vết Chân Như

Chỉ thấy bóng phù hư

Từ tâm ta, vọng khởi

Ngày mai còn vời vợi

Ngày hôm qua, xa rồi

Hiện tại, tỉnh thức thôi

Ta quay về chánh niệm

Bây giờ không tìm kiếm

Không có người, có ta

Không thấy rác, thấy hoa

RÁC HOA, NGƯỜI LÀ MỘT


Diêu Linh

GƯƠM BÁU

awake


A! Gươm báu Kim Cang

Bát Nhã Ba La Mật

Tâm kinh hiện tánh Phật

Thấu Ngũ Uẩn Giai Không

Sương trong vắt mênh mông

Tuyết đỏ ngời diệu nghĩa

Hạt bụi trùm thiên địa

Giây phút hóa thiên thu


A! Ưng vô sở trụ…

Vạn pháp nụ sen cười

Phương ý vẹn mười mươi

Tròn vành trăng thinh lặng

Chớp âm trên đỉnh nắng

Rền vang trong tịch liêu

Chiếc lá rụng trong chiều

Núi ngồi nghe đá hát


A! Quay về chơn tâm

Chuông đưa xanh linh ngữ

Bái vọng mây thiền tự

Tri ân tuệ nhãn kinh

Vượt lên bóng với hình

Như nhiên liền sáng tỏ

Đất trời trong lá cỏ

Đáy hồ reo thiên cao…


                                                     Nguyễn Lương Vỵ

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

HOA TÂM


Tâm mở cửa tình thương tràn ngập
Những khổ đau dồn dập qua rồi
Chỉ vì chấp ái cái tôi
Nên xa pháp lữ để thôi tu hành
Nay vườn hạnh hoa thành quả tốt
Dâng tặng đời với một tấm lòng
Biết rằng có cũng hoàn không
Nghiệp đà gội sạch bụi hồng bay xa..

CÔ BẠCH VÂN NHI

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

VỌNG MÃI LỜI RU



À ơi con ngủ cho tròn
Mẹ ru.. bể cạn non mòn vẫn ru 
Ơi à.. giấc ngủ mùa thu
Mẹ đưa qua những sương mù tháng năm.

Bàn tay lót chỗ con nằm
Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya 
Lời ru thắm đượm tình quê
Ầu ơ.. lặng cả tiếng ve muộn phiền.

Ơi lời ru mẹ dịu hiền!
Cho ngày thơ giấc thần tiên ngọt ngào,
Bàn tay mang phép nhiệm mầu
Chắt chiu, mưa nắng dãi dầu vì con 
À ơi.. con ngủ cho ngon..
Một vầng trăng khuyết đã tròn giữa đêm.

Lời ru gieo hạt bình yên
Mây trời rủ xuống ngoài hiên ngủ vùi 
Mẹ ru ấm chỗ Ngoại ngồi
Cho phai thương nhớ ngậm ngùi tử sinh.

Ru con, mẹ cũng ru mình
Ru niềm đau thủa bóng hình cách xa
Ru cho vẹn cả tình cha
Quan san vạn lý thiết tha giống nòi..

- Lớn khôn cách biệt mẹ rồi
Lời ru theo vạn bước đời của con.
Ru Đời, ru Đạo vuông tròn 
Thiên thu Tình mẹ hóa hồn núi sông..


Thích Tánh Tuệ