Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

NHÌN LẠI MỘT NĂM QUA


Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương.

Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
Bước chân còn chưa hướng đến vị tha..

- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
Nước trôi ngoài chưa xóa bụi trần tâm
Dù vẫn biết.. cuộc đời như gió vội
Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm.

Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
Với bao lần sống thực Hiểu và Thương ?
Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
Sống hay đang tồn tại.. sống qua đường!

Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
Sao vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu ?
Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù..

- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
Xin mở lòng cho nắng rọi vào tim!
Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
Xuân mới về, mong đổi mới , quang minh.

Thích Tánh Tuệ 

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

GIÀ LAM HOÀI CẢM




LONG SƠN HOÀI CẢM

Long Sơn Phật trắng hiển Linh Sơn,
Toạ giữa hư không tuyệt tuyệt trần.
Trại Thuỷ rừng thiền chuông sớm vẳng,
Nha Trang phố biển sóng xanh vờn.
Trùng phùng tháp cổ soi dòng biếc,
Hiển hiện trời cao toả nắng hồng.
Khách vãng ra về lòng nhớ mãi,
Cửa thiền vang vọng hải triều âm...!
***
ĐỨC SƠN HOÀI CẢM

Chùa quê tĩnh lặng gợi nguồn thiền,
Cảnh trí thanh bình buông vạn duyên.
Đá dựng ghi lời thay thệ nguyện,
Cây trồng viết chữ thế tâm nguyền.
Chuông khuya điểm tiếng vơi niềm tục,
Mõ sớm khua âm lặng đảo điên
Dặm lữ quay về nương cửa Phật,
Đức Sơn rạng chiếu ánh trăng huyền...!
***
CHƠN KHÔNG HOÀI CẢM

Chơn Không dấu ấn phục hưng thiền,
Núi Lớn am tranh, mặc thất...tiên.
Pháp Lạc khơi nguồn tâm lạc trú,
Tương Kỳ mở lối tuệ kỳ truyền.
Trăng Thanh soi chiếu soi muôn pháp,
Gió Mát trãi ban trãi khắp miền.
Bản hạnh thiền tông khơi vực dậy,
Trúc Lâm thiền phái đượm chư duyên...!
***
TÒNG LÂM HOÀI CẢM

Tòng Lâm cảnh đẹp thật vô bờ,
Lối cũ vườn thiền dệt ý thơ.
Tĩnh lặng hồ tâm trăng hiện bóng,
Trang nghiêm thánh tượng dáng in hồ.
Tùng xanh thẳng đứng thân cao vút,
Trúc biếc huyền lay lá dịu mơ.
Mõ sớm chuông chiều vang vọng khắp,
Tòng Lâm cảnh đẹp thật vô bờ...!
***
TỪ NGHIÊM HOÀI CẢM 

Từ Nghiêm tịnh thất chốn Tòng Lâm,
Lặng lẽ yên bình vắng khách thăm.
Bát giác đài sen ngời đạo thọ,
Tam gian thiền thất lặng ngôn âm.
Tăng nhân mặc niệm quy chơn niệm,
Phật tử tu tâm hướng tịnh tâm.
Thạch trụ thiền gia khai diệu ngữ,
Hậu lai hoan hỷ bặt suy tầm.
***
THƯỜNG CHIẾU HOÀI CẢM

Nguy nga tráng lệ thật trang nghiêm,
Cảnh trí nên thơ thắm ý thiền.
Trụ đá đề kinh bày diệu đạo,
Tăng đường khắc kệ khuyến lương duyên.
Ao trong cá lội phơi dòng biếc,
Suối mát dây leo toả đạo huyền.
Rảo bước qua cầu Tăng tĩnh niệm,
Lối về Thường Chiếu rạng Chơn Nguyên...
***
CHÚC HIỀN

NHỮNG MẢNH GIẤY CUỘC ĐỜI


 Một tờ giấy khai sinh,
   Đời bắt đầu từ đó,
   Khổ, vui... rình lấp ló.
   Theo gót ta vào đời...

 Rồi suốt bao năm trời
   Miệt mài cùng sách vở.
   Phấn đấu cả một thời,
  Được mảnh bằng, ná thở!

   Kế nên chồng nên vợ,
   Một tờ giấy kết hôn,
   Từ đó xác lẫn hồn,
  Trói trăn vào ngục thất.

 Xuôi dòng đời tất bật,
   Tranh đấu cùng bon chen,
   Nhọc nhằn biết bao phen
   Một tờ tiền "Xỏ mũi".  

 Phải ra lòn, vào cui',
   Mới được tờ " thăng quan "
   Muốn gió dọc nhìn ngang,
   Phải bao lần khúm núm.

 Bằng khen, ôi! hí hửng,
   Danh dự được là bao!
   Chút hư vinh sóng trào,
   Ai vỗ tay hoài mãi.

Tuổi chiều đời bải hoải,
   Đến phòng mạch mới hay.
   Cầm giấy bệnh trên tay,
   Thở dài, từ nay khổ !...

Một ngày buồn nghỉ thở,
   Xuất hiện tờ điếu văn.
   Mấy mươi năm cõi trần.
   Giấy vàng bay đầy phố.

 Mấy ai bừng tỉnh ngộ,
   Buông những tờ giấy trên.
   Giá trị đời đặt lên,
   Khiến ta thành nô-lệ.

Mắc gì mà phải thế!
   Gót chân mòn ngược xuôi.
   Thôi đuổi bóng tìm mồi,
   Liền thảnh thơi cười nụ.

Hãy sống đời lạc trú,
   Với hiện tại đang là.
   Từng ngày từng ngày qua,
   Hồn thăng hoa, tỉnh thức.

Mảnh giấy nào là thực,
   Khi hơi thở...chê rồi?
   Tất cả là trò chơi,
   Bởi loài người sáng tạo.

 Tương đối và hư ảo,
   Trên kiếp đời mong manh.
   Ai buông giấy không đành,
   Còn chạy quanh mù mịt...
        Thích Tánh Tuệ

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2018

HUÂN TU


Bồ Tát nghịch hạnh trợ duyên 
Cho con tu học tinh chuyên lý mầu 
Đời dù lâm cảnh khổ sầu 
Kiên gan vượt thoát biển dâu ái hà 
Làm người nghiệp chướng phải qua 
Một mai tự giác,giác tha tâm hành
Tìm về bến đỗ an lành
Cội nguồn hạnh phúc  sẵn dành tình thương...
BẠCH VÂN NHI

Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

LÀM SAO GIỮ LẠI?


Làm sao giữ lại điều không thể..
Cát biển tuôn dần qua kẽ tay,
Làm sao miên viễn... đời dâu bể
Bảo gió trên ngàn thôi cuốn mây!


Làm sao níu áo thời gian lại
Ngắm nụ xuân thì chưa úa môi.
Làm sao tìm thấy dòng sông cũ
Lạ lẫm chiều nay bến lỡ, bồi.

Làm sao giữ được tình ban sớm
Chưa kịp hoàng hôn đã úa màu.
Ta trách sao người thay đổi vội
Chắc gì.. ta chẳng đổi thay đâu!

Làm sao nắm giữ ngày nhung lụa
Hào phú.. vang danh của một thời.
Phút chốc một chiều bao '' cái của..''
Đồng tình đội nón chạy xa xôi.

Soi gương thấy nụ cười năm đó
Chẳng biết vì đâu.. méo mó rồi!
Làm sao giữ được điều không thể...
Cầm bằng như... nước cuốn hoa trôi.

-Vốc nước lòng tay không giữ được
Mọi vật trên đời cũng.. rứa thôi!
 (Thích Tánh Tuệ)

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

THƠ THIỀN CỦA NHÀ THƠ BÙI GIÁNG ( 2 )

 Kết quả hình ảnh cho nhà thơ bùi giáng

1_ Người từ vô tận tái sinh
Đi qua trần thế mang tình nhân gian

Rồi từ giấc mộng vừa tan
Quê hương một độ bàng hoàng ra đi
Ngày về bạc tóc hài nhi
Nắng chiều rủ xuống thầm thì trên vai
Giã từ giấc mộng Thiên Thai

Vô biên ngày ấy Như Lai gọi về.

2_Gởi trời một giọt mù sương
Trao về cho đất vô thường cỏ thơm.


3_Trăm năm tao ngộ một giờ
Tình thương vô tận bất ngờ tái sinh.


4_ Gió lay lắt bốn phương về dồn tụ
Bụi thu mờ ai phủi với hai tay.


5_ Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Ta sẽ nhớ trần gian này mãi mãi
Vì nơi đây ta có cả vui sầu.


6_Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ.


7_Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay.


8_ Ta ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm.


9_Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở với trăng sao.


10_Xin cảm tạ nghĩa trần gian đây đó
Bạn tâm giao người xa lạ tâm tình.

11_Nắng buồn thương nhớ bên nhau
Nhìn lưa thưa lá niềm đau trong cành.


12_Trời khuya khoắt phiêu du trăng bỡ ngỡ
Người đi đâu sông nước lạnh vô cùng.
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm.


13_Ôi biệt ly tơi bời đời hư ảo
Em ra đi – đời bưng mặt khóc òa.
Ngày mai mơ mộng làm chi
Sẽ tàn sẽ mất còn gì nữa đâu


14_ Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không


15_ Đường về khép bóng trần gian
Lợi danh gói một hành trang vô thường


16_ Phú quý vinh hoa như mộng ảo
Sắc tài danh lợi tựa phù du


17_ Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
Thong dong tự tại vậy mà vui


18_ Đêm qua mộng lại thật gần
Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh


19_ Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảnh khắc nhìn lên ngộ lẽ trời


20_ Có gì mà lấy làm vui
Chỉ là một giấc mộng vùi trăm năm


21_ Giã từ cõi mộng điêu linh
Tôi về buôn bán với mình phôi pha

NHÀ THƠ BÙI GIÁNG
 

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

CHÂN TÂM DIỆU DỤNG



CHÂN TÂM DIỆU DỤNG -  (Bài xướng)
(Thích Chúc Hiền)

Chân tâm rỗng lặng thật vô biên,
Vốn tự xưa nay tỏa khắp miền...
Gặp cảnh, tuỳ cơ bày diệu ngữ,
Giao duyên, ứng lúc hiện chơn nguyên.
Ăn cơm, uống nước đều là đạo,
Cuốc đất, trồng khoai hết thảy thiền..
Tự tại thong dong nơi mọi việc,
Tháng ngày thanh thản đạo chu viên...!
THÍCH CHÚC HIỀN

CHÂN TÂM DIỆU DỤNG
 (PT Minh Đạo cẩn họa y đề)
Phật tánh dung thông nghĩa chẳng biên, 
Ba ngàn thế giới cũng không miền.
Tùy duyên bày phép lần chân tướng,
Độ pháp lập khuôn ứng bản nguyên.
Hằng thấy chúng sinh là đạo cả,
Luôn soi vạn loại vốn chơn thiền.
 Theo đèn Bát Nhã nâng vầng tuệ,
Thanh tịnh tâm trong rõ  mãn viên.
Ngày 2/11/2017
PT Minh Đạo


CHÂN TÂM DIỆU DỤNG (Trai Dang Van Cẩn họa y đề)

Cõi tạm vô thường phải có biên.
 Từ bi PHẬT TỔ độ chung miền.
 Tâm ghìm chẳng thích làm điều ác.
 Dạ giữ luôn tìm việc thiện nguyên.
 Bỉ cực đừng than,hoài tĩnh trí..
 Giàu sang chớ cậy,mãi tu thiền.
 Cầu mong Đạo Pháp hằng soi tỏa.
 Chỉ lối đưa đường tất mãn viên.
                           3/11/17
                        Trai Dang Van

THỂ TÁNH DIỆU DỤNG (Bài họa của thầy Thích Chúc Hiền)

Thể tánh như nhiên bặt nhị biên,
 Vô hình vô tướng biến thiên miền.
 Tuỳ cơ diễn thuyết khai nguồn đạo,
Ứng cảnh tuyên đàm xiễn cội nguyên,
 Liễu triệt chơn không, thông thánh giáo,
 Minh tri thật tướng, tỏ tâm thiền.
 Thời thời diệu dụng không ngăn ngại,
 Thể tánh châu viên, thể bản viên...!
Chúc Hiền

TÁNH KHÔNG



Sắc sắc, không không tánh rỗng trong,
Rảnh rang lặng lẽ chẳng vương lòng.
Thời thời quán chiếu, nương tâm học,
Kiếp kiếp huân tu, bặt thức rong.
Đoạn tận trầm luân, tâm rạng chiếu,
Soi cùng Bát Nhã, nghiệp thôi chồng.
Thong dong tự tại vui niềm đạo,
Nhật nguyệt chan hoà du tánh không...!
2017
Chúc Hiền


TÁNH KHÔNG (Cẩn họa y đề)

Rổng rang chẳng vướng, tựa trời trong,
Chuyện đến, việc qua tránh bận lòng.
Rõ biết trầm luân, mang khổ ách,
Nên tu ngộ thấu, thoát nguy rong.
Đạo tràng trí Nhã, đường chơn thấm,
Đường thế tâm Bi, nẻo thiện chồng.
Phương tiện bè thiêng đà có sẵn,
An nhiên tự tại tiến bờ không…
Ngày 14/11/2017
 Minh Đạo

CÙNG VỊ MẶN

image

Một lần kia, giọt nước mắt hỏi thầm ngọn sóng
Bạn và tôi cùng vị mặn giống nhau..
Bạn hạnh phúc vỗ về trên bãi cát
Kiếp đời tôi nhỏ xuống.., cõi lòng đau?
 
- Vì là sóng, tôi xóa nhòa tất cả
Bao đau thương cùng trăn trở, muộn phiền
Bạn rơi rớt bên ngoài - trong giữ lại...
Nên Xuân về hồn vẫn cứ Đông miên..
 
Tuy chúng ta có cùng nhau vị mặn
Song cách mình đón nhận.. chuyện khác nhau !..
Đời bể khổ, ta có quyền không khổ
Biết bỏ, buông, tôi vượt thoát u sầu..
 
- Vì hi vọng đã nhuốm màu tuyệt vọng
Vì sum vầy đã ẩn dấu chia xa 
Vì thần tượng nên.. một ngày vỡ mộng
Vì mãi tìm.. nên hạnh phúc chẳng nhìn ra.
 
Đời lắm lúc không như mình mong đợi
Ước mơ nhiều, hiện thực được bao nhiêu!
Bạn cứ mãi xây lâu đài trên cát
Rồi rưng rưng..  những mất mát trong chiều..
 
- Giọt nước mắt thân hình tuy rất nhỏ
Nhưng nỗi niềm có thể ví trùng dương
Và đợt sóng mang thân hình vĩ đại
Mối đau đời nhỏ bé tợ như sương..
 THÍCH TÁNH TUỆ