ĐẠI LỄ VU LAN TẠI CHÙA HOẰNG PHÁP - TPHCM

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

GHÉT, THƯƠNG



Ghét nhau ghét mấy cho vừa

Thương nhau thương mấy vẫn chưa đủ nào

Ghét dư chưa gọi là giàu

Tình thương thiếu chút khát khao đắp bồi.


THÍCH TRÍ HUỆ

ĐÓN XUÂN



Không trà không rượu cũng không hoa
Đón xuân chỉ được cái mặn mà
Bánh mứt cũng không phòng trống trải
Cuộc đời tu sĩ mấy ai qua.

Mừng xuân một mảnh hồn trong sáng
Một chút tình thương với thứ tha
Cơm hẩm tương dưa qua ngày tháng
Xuân còn hiện diện hay đã qua?
 THÍCH TRÍ HUỆ

VƯỜN XƯA


Con về thăm lại Vườn xưa
Mảnh vườn Ưu Bát hương đưa thuở nào.
Về đây lòng thấy nao nao
Vườn xưa còn đấy tìm đâu dáng Người.
Vàng son một thuở vào đời
Sen hồng` bảy bước nhạc trời hân hoan
Trần gian ngập ánh hào quang
Bước tinh khôi đã xua tan đêm trường...
Con về thăm lại yêu thương
Cảnh xưa hoang phế', vô thường tháng năm .
Bên hồ soi bóng lặng thầm
Những mong dư ảnh nghìn năm hiện về
Chân quanh dươi' cội Bồ Đề
Chạnh lòng tủi phận xa quê lạc loài .
Đường trần mấy độ u hoài
Bao mùa đếm những tàn phai , ngậm ngùi...
Về đây, về với Phật rồi
Dù vườn xưa vắng bóng Người , mỗi con
Lumbini thuở huy hoàng
Ngày con về đến tưởng còn vọng âm
Ôi Ưu Đàm đóa nghìn năm!
Mà con xưa đã biệt tăm chẳng về.
Chiều nay đốt nén nguyện thề
Dừng chân , thôi bước sơn khê lạc lầm.
Để mùa Phật Đản hằng năm
Con còn thấy Phật bước thầm trong con...

THÍCH TÁNH TUỆ

CHIỀU TỊCH LIÊU

image

Chiều về bước chân chầm chậm.
Bóng ngã dài trên con đường
Trước mặt khoảng trời xanh thẳm
Sau lưng đỏ mọng tà dương.

Một ngày đã không còn nữa
Bóng đêm đổ xuống cuộc đời
Bầy chim rủ nhau về tổ
Còn ta đứng lại bên trời.

Hít vào một hơi thở nhẹ
Đi về trong cõi tịch liêu
Hư không muôn đời lặng lẽ
Cùng ta hò hẹn trong chiều ...

Vũ trụ này bao la thế 
Phận người nhỏ bé liêu xiêu
Mà sao nghe đời nhỏ lệ
Trăm năm... vui ít , khổ nhiều !, 

Thương ai ra đi từ độ
Lưu vong bao kiếp gặp ghềnh
Chẳng biết đâu là quang lộ
Kiến bò miệng chén buồn tênh.

Chiều nay cũng như thường nhật.
Biết, một ngày nữa qua rồi .
Lên đồi đốt hương lễ Phật
Nguyện lòng ... Thương khắp nơi nơi ...

                                          Namgyal Monastery - 5, 2009


THÍCH TÁNH TUỆ

THÁP CỔ TRĂNG NGÀ

        Kết quả hình ảnh cho tháp phật ở ấn độ

                  Trăng lên bên Tháp Cổ
                  Huyền hoặc ánh trăng ngà
                  Loài chim đêm cánh vỗ
                  Về phương trời xa xa ..

                  Cội Bồ Đề lặng lẽ
                  Dưới nắng khuya âm thầm
                  Mùi trầm hương nhè nhẹ ,
                  Tiếng côn trùng vọng âm ...

                  Đêm sâu về quá khứ
                  Dáng một người ngồi đây
                  Sương khuya mềm vai phủ ..
                  Vầng Giác ngộ hiển bày .

                  Một mình trong cuộc mộng
                  Tỉnh thức giữa đời say
                  Rồi tay Người mở  rộng
                  Ôm  trần gian vơi đây` .

                  Trăng nay là nhân  chứng
                  Soi bóng Người nghìn xưa ,
                  Cội Bồ Đề vẫn đứng
                  Lá rơi vàng lưa thưa ...

                 Trăng về thăm Tháp Cổ
                 Đến , đi chẳng ngại ngần .
                 Người xa xăm từ độ
                 Con về ... tìm trong tâm .
   
                 THÍCH TÁNH TUỆ

TRĂNG SÁNG ĐẦY CÕI TÂM


Trăng ơi từ đâu đến
Có phải cánh rừng xưa?
Đêm nay trăng bất chợt
Ghé lại mái hiên chùa .

Trăng ơi từ đâu đến
Có phải từ biển xa .
Chiều nao thuyền ghé bến
Chở đầy ánh trăng ngà.

Trăng treo đầu ngọn sóng
Trăng vời lên núi cao
Lững lơ đầu ngọn cỏ
Rồi về trong chiêm bao.

Khuya nao ta thức dậy
Trăng rụng sau hiên chùa ,
Áo cà sa vớt vội
Trăng thoát hình đong đưa.

Trăng về bên Núi Thứu
Thăm pháp hội nghìn năm,
Hẹn ta ngày trở lại
Trăng sáng.. đầy cõi tâm.

THÍCH TÁNH TUỆ

ĐẤT MẸ BAO TÌNH

          


          Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
         Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
          Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
          Dâng hương đời , thương mến mọi hàm linh.

         Ta quỳ xuống thật gần ôm hôn đất 
          Như trọn đời mặt đất chở chuyên ta.
          Được truyền trao bài học sâu xa nhất 
          Lòng bao dung , chấp nhận rất nhu hòa.

          Đời lắm lúc cho ta nhiều biến động 
          Đất ân cần hiến tặng những mầm xanh.
          Người mấy độ cho nhau niềm tuyệt vọng
          Đất yêu thương dâng trái ngọt , cây lành.

           Rồi mai đây ta trở về với đất
           Nằm nghe chân thiên hạ bước âm vang ,
           Bước yên bình như vỗ về mặt đất
           Bước không hồn , vội vã , bước hoang mang...

            Yêu những sớm bước chân đi chầm chậm
            Ta nghe đời mở rộng đến vô biên.
            Hạnh của đất , chẳng khi nao hờn dỗi
            Du` chân ai ... có lúc nặng ưu phiền...

                                                    Vía Địa Tạng 7. 2010

THÍCH TÁNH TUỆ

GƯƠNG XƯA

           


                ... Trên hoang mạc tử sinh
               Bước lữ hành cô độc
               Chênh vênh một bóng hình
               Đổ dài bên triền dốc.

               Lần qua vùng khó nhọc
               Không một bóng cây già
               Bụi mù cùng gió lốc
               Nắng quái bỏng làn da.

               Người  , lòng vẫn thiết tha
               Miệt mài theo định hướng
               Trực chỉ chốn Phật đà
               Cầu pháp mầu vô thượng.

                Sắc son cùng lý tưởng
               Thà gục chết giữa đường
               Còn hơn quay đầu lại
               Sống giữa lòng quê hương.

                 Ôi ! chí nguyện siêu phương
                 Nghìn năm còn lưu dấu     
                 Vi` Phật pháp miên trường
                 Sáng soi đời mai hậu.

                 Ngài là sao bắc đẩu
                 Giữa sa mạc muôn trùng
                 Gương xưa hoài chiếu diệu
                 Một tấm lòng kiên trung ...  

(* ) Cảm tác về Ngài Đường Huyền Trang khi học Duy Thức

THÍCH TÁNH TUỆ

THẮP NẾN HOÀNG HÔN


Đời sắp hết, sao muộn phiền chưa hết?
Bao lo toan.. chẳng một chuyện ra hồn!
Ngước mắt nhìn chiều tím nhuộm hoàng hôn
Nghe trời đất chứa lẽ gì sâu thẳm..

Chiều qua phố, lặng người khua bước chậm
Ta về đâu đời dạt cuối chân trời ?
Loay hoay cùng nhịp trái đất.. mù khơi
Dường hoang phí đời ta trong mờ mịt .

Ngày tắt nắng nhịp bàn chân chưa biết
Nẻo về sau rạng rỡ ánh mai hồng.
Ôi! Dã tràng một kiếp đã hoài công
Ta cô phụ chính mình bao kiếp nữa!

Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,
Biển mặn đày cơn khát chẳng hề nguôi!
Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời
Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt ?

Một ngọn nến ngời khi tà dương sắp tắt
Còn chút này.. sực tỉnh thắp bình minh.
Xoay mặt vào trong, thôi '' bắt bóng đuổi hình '' 
Cho vạn kiếp lênh đênh chừ khép lại .

Đôi mắt nhắm, thương chuỗi ngày ngây dại
Nhân gian ơi.. cõi mộng biết chăng là!

THÍCH TÁNH TUỆ

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

GỌI TÂM VỀ


Lòng em xa mãi nơi nào
        Em đâu hay những ngọt ngào quanh đây,
        Lòng em gửi... chín tầng mây
        Em đâu có biết quanh đây ngọt ngào.

        Ngày , em '' mở mắt chiêm bao ''
        Đêm đêm tâm tưởng xuôi vào nẻo mơ .
        Lui về quá khứ xa mờ
        Hồn hoang viễn mộng bến bờ tương lai.
        '' Lòng em như chiếc lá khoai ''
        Phút giây hiện tại rơi ngoài tâm tư.

        Gọi em về lại , mệt nhừ
        Em ơi có mặt bây chừ đi em !
        Về đây gió mát hồ sen
        Nhìn nhau diện mục thân quen thuở nào .
        Sống trong hơi thở nhiệm mầu
        Có nhau như thuở ban đầu tinh khôi.

        Em vừa về cạnh ta ngồi
        Giác hoa nở đẹp bên đời bỗng nhiên .



( * ) Kinh Nhất Dạ Hiền Giả


THÍCH TÁNH TUỆ

KHẾP TRẦN TÂM


Chiều lên núi ngắm mây trời bát ngát

Bóng thiên thu thoáng hiện giữamuôn trùng.

Lòng đạo sỹ ngỡ như nghìn cánh hạc

Bay qua đời...tan loãng giữa không trung .

 

Chiều lên núi áo sương mù vai phủ

Đốt trầm hương ta nhớ đến Người xưa .

Gót chân hoang của kiếp đời lam lũ

Đã chìm sâu... khi tâm tưởng sang mùa .

 

Chiều lên núi nằm im trên mõm đá

Nghe chim ngàn réo gọi vết tiền thân

Văng vẳng tiếng lâm tuyền trong gió lại...

Ta là ai, lạc lối giữa dương trần?

 

Ngày lên núi ta nguôi dòng hệ lụy

Nỗi buồn xưa thành hương nhụy vô ưu .

Bên quán trọ một ngày nao cuồng sỹ

Gửi vui, buồn về mặc áo Chân như .

 

 Quy hướng núi làm thú hoang tĩnh mịch

 Cọng lau gầy nghiêng dáng nhỏ mông lung,

 Dăm úa lárơi về miền cô tịch

 Khép trần tâm, ta đối diện vô cùng...

 

 Dharamshala, India 6-2009


THÍCH TÁNH TUỆ

ẨN TRONG NHAU



Này em, trong chữ BELIEVE
Chữ LIE chen giữa nằm ì , thấy không?
Chớ tin vội chuyện viễn vông
Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.

Em ơi, trong chữ '' Lớp vờ '' ( LOVER )
Nó '' nhưn '' cái chữ ô vờ (OVER) đó em!
Tình phai, dù mãi gọi tên
Người ta vẫn bước qua thềm, lãng quên.

Bạn ơi! trong một chữ FRIEND.
Ba mẫu tự cuối vần '' END '' phũ phàng.
Khi trong nghịch cảnh, tai nàn.
Mới hay ai thật '' đá vàng '' với ai.

Anh ơi! có thấy chữ WIFE
Ở giữa là '' IF '', nếu mai vẫn là...
Vợ anh, chẳng của người ta.
Vậy mà một chút hở ra, mất liền!.

Trong chữ nghĩa đựng nỗi niềm.
Vô thường thẩm thấu, bình yên tâm hồn.

Mời em nhìn lại chữ '' MOM ''
Vắng '' M..'', Mẹ vẫn cứ... ôm em hoài.
Dù tha hương, sống bên ngoài
Tình thương Mẹ vẫn trải dài phía em...

Tình nao mới thật tình bền?
''Ba tình'' trên đó gập ghềnh, lắt lay.

Em ơi, thức tỉnh, chớ say!
Vòng tay của mẹ tháng ngày cho em.

THÍCH TÁNH TUỆ

LẶNG NHÌN


Đôi khi trời ngập nắng
Bỗng nghe lòng đổ mưa.
Một chiều mưa nhạt nhòa
Hồn lung linh bóng nắng.

Có khi trong bình lặng
Gờn gợn niềm xôn xao.
Giữa hạnh phúc ngọt ngào
Thoảng nghe mùi cay đắng.

Lắm khi trong sầu hận
Vẫn nồng nàn thương yêu.
Nơi khóe mắt trời chiều
Phía sau vàng rực lửa .

Nhìn sâu trong lời hứa
Đã nhuốm màu phôi pha.
Đôi môi nào thật thà
Chợt quên mình, gian dối..

Bước chân ngày lễ hội
Đã vang lời quạnh hiu.
Biển bình yên buổi chiều
Vỗ sóng ngầm khao khát.

Trong tương phùng khúc nhạc
Sóng sánh màu ly bôi .
Về đối diện đơn côi 
Lặng , nghe niềm hạnh phúc.

Chiêm bao, mà rất thực
Mở mắt lại say nồng..
Đời là một dòng sông
Chảy xuôi cùng mộng mị.

Cuộc đời, ừm... lạ nhỉ!
Sóng vỗ bờ nhị nguyên
Thôi, ta về cõi Thiền
Lặng hai miền mỏi mệt.

Vui nào hơn Tịch diệt.

THÍCH TÁNH TUỆ

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

XUÂN BÊN CỘI BỒ ĐỀ


Sáng nay có con chim nhỏ
Dậy sớm hót vang đất trời
Báo tin xuân về đây đó
Hương xuân lan tỏa ngàn nơi.

Vạn vật dường thay áo mới
Sau giấc ngủ dài đông miên.
Bên Cội Bồ Đề tĩnh lặng
Nhà sư vẫn thế ngồi yên.

Đông phương ánh dương bừng rạng
Một vầng tỉnh thức, hạo nhiên.
Bước chân kinh hành nhè nhẹ 
Đời vui ngan ngát hương thiền.

Xuân về bên ngôi Tháp Cổ
Bụt mỉm miệng cười như nhiên.
Xuôi dòng thời gian xuân vắng
Môi ai vẫn nụ cười hiền.

Bốn mùa nhịp nhàng luân vũ
Kiếp người theo đó loay hoay.
Vững thân bên Bồ Đề thụ
Ơ ! Tâm Xuân tại nơi này.

Xuân gióng hồi chuông tỉnh thức
Nguyện cầu :'' hải yến hà thanh ''.
Hương Bồ Đề Tâm sực nức
Lan xa... đây đó yên lành.

Ngày xuân tay tròn sen búp
Dâng hương hoa ngát cõi đời.
Cúi xin Như Lai về ngự
Trong lòng nhân thế nơi nơi..

Bồ Đề Đạo Tràng trước thềm Xuân mới 2013 .

THÍCH TÁNH TUỆ

ÁNH TRĂNG TAN



Xưa có bầy khỉ nọ
Lội xuống hồ vớt trăng
Vớt mãi hoài chẳng được
Nên mặt mày.. nhăn nhăn. 

Lắm khi mình giống khỉ
Tìm hạnh phúc trần gian,
Đôi tay vừa chạm tới
Ơ..  mộng vàng vỡ tan!.

Trăng nghìn thu vẫn đẹp
Vì không thuộc về ai,
Hồn khát khao chiếm hữu 
Trăm năm nỗi đau dài.

.. Ta một đời ngây dại
Chạy đua với mặt trời.
Vừa thấy bờ hạnh phúc
Hoàng hôn phủ xuống đời.

Danh, lợi, tình mộng mị
Tợ đáy nước trăng ngà,
Lặn chìm trong mê hoặc
Nên ngàn đời xót xa.

U mê..  thành kiếp khỉ
Chúi xuống dòng đảo điên.
Ai giật mình, ngước mặt
'' Vầng trăng xưa '' hiện tiền.


THÍCH TÁNH TUỆ