Ta luân lưu cánh chim trời
về lưng chừng hóa đá phơi nắng màu
trong còn chín mọng chiêm bao
bóng cây mạch suối khô sầu rong rêu
nguyệt dời thân khuất liêu xiêu
xưa rung ngàn vạn tiếng kêu lạc loài
nghe bờ lau ngã sóng soài
hoa còn lạnh giữa triền đồi mù sương
vẫn cười giữa lốc bi thương
nở bung mấy nụ viễn phương óng vàng
như như thanh tẩy phong trần
chưa đi cũng đến, thật gần mà xa
hề, kinh vô tự trải qua
tàn tuồng khép tích trăng ngà vô vi.
( Tâm Không Vĩnh Hữu)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét