PHƯỚC HUỆ SONG TU

 


Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

CHỚ BI QUAN



Vô thường cuộc sống chớ bi quan

Biết để khi vui chớ rộn ràng

Khi buồn chấp nhận đời là thế

Sinh tử luân hồi nghiệp phải mang.



Làm người có lúc phải dọc ngang

Danh lợi hơn thua sống vội vàng

Tiền tài địa vị mong đạt được

Đảo điên cuộc sống thật gian nan.



Tâm hồn thanh thản sống bình an

Sân si tham vọng chớ buộc ràng

Từ bi hỷ xả đời hạnh phúc

Theo lời Đức Phật đã truyền ban.



Xin đừng chìm đắm chuyện thế gian

Thức tỉnh đi thôi kẻo muộn màng

Nghiệp lành gieo rắt tâm thanh tịnh

Mỉm cười chấp nhận những gian nan.



Bạch Ngọc

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

NIỆM TU




Phật Pháp nhiệm mầu độ chúng sinh,
Hương đàm tỏa ngát thấm duyên lành..
Thuyền xuôi bát nhã tâm vô úy,
Nghiệp khởi đại bi dục bất tranh.
Chánh niệm chuyên trì mong chứng quả,
Bồ đề kiên cố nguyện viên thành.
Luân hồi muôn kiếp... còn vay trả,
Tỉnh giấc Nam Kha khéo giật mình.
                   
                          Houston, mùa An cư Kiết hạ 
                          PL.2557 - DL.2013
                      Tâm-Hoà Nguyễn-văn-Hạ

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

TÂM TỪ



Hãy lắng nghe nghĩa sâu lý Đạo 
Hiểu và Thương kiến tạo tình người  
Hoa kia khoe sắc thắm tươi  
Phai tàn rồi cũng rụng rơi lìa cành 
Dụng ái ngữ khởi sanh duyên thuận  
Nghiệp theo ta bất luận trẻ già 
Thế nhân trong cõi ta bà 
Trôi lăn sinh tử hà sa luân trầm  
Những thị phi mê lầm buông bỏ  
Mối oan khiên lớn nhỏ giải trừ 
Dưỡng nuôi hạt giống nhân từ 
Hoa bi trổ quả thật hư tỏ tường

CÔ BẠCH VÂN NHI

CHUÔNG NGÂN



Chuông vang cho bóng nguyệt trầm 
Người đang lạc bước thức tâm quay về 
Thanh âm giữa chốn sơn khê 
Lá rừng xào xạc tư bề gió reo 
Thế gian hai chữ giàu nghèo 
Hồi chuông cảnh tỉnh ngân theo dòng đời
Lệ khô biến đổi nụ cười 
Màu mây trắng vẫn trên Trời thanh cao 
Mong sao nổi khổ niềm đau 
Mỗi ngày chuyển hóa với bao an lành 
Mặc dù nghiệp lực mong manh 
Hành trì Chánh Pháp chóng thành quả duyên...

CÔ BẠCH VÂN NHI


CẢNH NHÀN



Gió thổi thanh trúc xanh xào xạc  
Chim véo von tự gác Thiên thai 
Lòng ta chẳng bận bi ai  
Lấy non làm cảnh mây bay làm nhà 
Hỡi khách tục nay đà đến lúc  
Buổi thu vàng nhánh cúc tàn hoa  
Sớm hôm ẩn dật rừng già  
Tránh vòng điên đảo phong ba cõi trần 
Nhìn sơn dã tâm thần thơi thới 
Ngẫm suy điều danh lợi tình người 
Ngược xuôi trong những khóc cười  
Xuống lên lăn lóc trong đời trầm luân  
Bầu vũ trụ bao lần biến đổi  
Chốn bụi hồng nhiều nổi đắng cay  
Tìm về nương tựa Như Lai  
Nhân sinh một kiếp trả vay như thường ... 

CÔ BẠCH VÂN NHI

CÁT BỤI VỀ ĐÂU?



Từ cát bụi bao giờ vướng bận ?
Đôi chân trần ta vẫn bước đi 
Tướng tùy tâm chuyển uy nghi
Lắng lòng cảm nhận thức chi tạo thành ?
Bầu vũ trụ Trời xanh mây trắng 
Bóng hoàng hôn chờ nắng chìm sâu 
Thoáng trông đời tựa bóng câu 
Qua trang sử mới giọt sầu còn in 
Bút khô mực còn gìn được chữ 
Lệ cạn dòng ái ngữ chưa phai 
Vượt qua biển khổ bi ai 
Tìm trong Pháp lạc Như Lai chân thường ...

CÔ BẠCH VÂN NHI

TƯ DUY SANH TỬ



Người Biết Sống tâm không vọng tưởng 
Giữa đời thường hay ngưỡng Thiền môn 
Buồn đau kịp lúc vùi chôn 
Quên đi quá khứ chẳng bôn ba nhiều  

Người Biết Sống thương yêu nhân loại 
Cuộc hồng trần đi lại thản nhiên 
Gắng công tu tập tinh chuyên  
Tùy theo duyên nghiệp hiện tiền trả vay 

Người Biết Sống không hoài danh lợi  
Dòng thời gian đâu đợi tử sanh  
Lá vàng tuy đã lìa cành  
Thân cây vững chải tạo thành lộc non 

Người Biết Sống thân còn sứ mạng  
Gieo nhân lành ruộng cạn đồng sâu  
Giúp người bớt khổ vơi sầu  
Đó là ý sống tròn câu nghĩa tình...


CÔ BẠCH VÂN NHI

HƯƠNG TÂM TRÀ



Đóa tường vân sáng nay vừa nở 
Ướp trà thơm con nhớ đến Thầy 
Nước trong dịu tỏa tròn đầy 
Kính dâng Thầy chút hương bay xa vời 
Nhân duyên khởi trong thời mạc hạ 
Bao tha nhân chờ quả vị thành 
Đất nuôi hạt giống thiện lành 
Đón chờ mưa Pháp cây xanh tươi màu 
Trà tuy đắng vị sâu thấm ngọt 
Tâm như hoa hứng giọt nắng hồng 
Tu như thuyền đổ ngược giòng 
Nếu không tu tiến lạc trong biển đời 
Mượn ý thơ thay lời sám hối 
Gom mây Trời kết nối Nhân Thiên 
Nước dương dập tắt lửa phiền 
Nhà Tâm linh mãi vẹn nguyên tình người 
Cơn sóng dữ qua thời bão tố 
Những gai chông thách đố từng ngày 
An nhiên dưới ánh ban mai 
Nhiếp Tâm quán tưởng Như Lai tỏ tường
CÔ BẠCH VÂN NHI

HƯƠNG TỪ GIỚI HẠNH



Bầu vũ trụ còn xoay bốn hướng
Chuyển Pháp luân nghiệp chướng tuần hoàn
Đạo tâm nương ánh hào quang
Nhân hòa từ ái dẫn đàng nhiêu sinh

Trong vạn vật hữu tình muôn loại
Nghiệp dữ lành đều phải trải qua
Giữ cho khẩu ý giao hòa
Dù cho sân hận hóa ra khiêm nhường

Bụi với cát trên đường vấn bước
Bám theo chân uế trược hằng ngày
Mượn dòng nước rửa sạch thay
Hành trình thanh thản chẳng vay nợ đời

Sự thành bại do nơi duyên khởi
Công đức nhờ trì giới tinh chuyên
Một lòng giải nổi ưu phiền
Muôn điều Phật sự hiện tiền tròn vuông

Chữ lợi danh như tuồng hát diễn
Đóng vai trò cống hiến chúng sanh
Đền ơn Thầy Tổ phụng hành
Trọn đời vì Đạo tín thành chân tu ...


CÔ BẠCH VÂN NHI

VƯỜN THIỀN HOA ĐẠO


Vườn Thiền gieo hạt từ Tâm 
Mùa thương hoa Đạo hương trầm lan xa
Biển ân sâu lắng ái hà
Nguồn mưa Pháp lạc chan hòa cội xưa 

Hạ vàng sợi nắng đong đưa 
Nụ đời trăm sắc cũng vừa nở tươi 
Sống trong hi vọng tình người 
Ơn Thầy nghĩa bạn rạng ngời buồng tim 

Cuồng phong nay đã lặng im 
Một vầng mây trắng đi tìm Trời xanh 
Thoáng trông chiếc bóng lợi danh 
Tan như bọt nước mong manh giữa dòng


CÔ BẠCH VÂN NHI

CẢM TÁC TỰ THÁN




Giọt mưa trên lá lung linh 
Một cơn gió nhẹ tử sinh thoáng về 
Lên non vùi hạt Bồ Đề 
Bụi hồng bỏ lại tư bề lao xao 
Núi kia xanh thẳm một màu 
Bầu Trời mây trằng thanh cao thuở nào 
Đời là một giấc chiêm bao 
Quay đầu nhìn lại bóng chao nghiêng hình 
Quán Thân thấy rõ chính mình 
Quán Tâm tìm ánh Quang minh Nhiệm mầu 
Đạo cho lý giải thâm sâu 
Pháp truyền khắp cõi bể dâu ta bà
Chúng sanh tu tập giao hòa 
Thuận lòng bá tánh hằng sa thảy đồng 
Đôi bờ nước chảy xuôi giòng 
Đổ ra biển lớn trăm sông chung nguồn 
Rủi may trong sự vui buồn 
Ai người còn mất tâm luôn như thường 
Trước sau cũng một con đường 
Luân hồi mãi mãi một phương thăng trầm 
Bánh xe chuyển hóa ngàn năm 
Càn khôn vũ trụ vạn tầm Nhân Thiên 
Nhiếp Tâm buông bỏ ưu phiền 
Bên cầu Giác ngộ như nhiên đón chờ ... 

CÔ BẠCH VÂN NHI

TÂM - NGỌC


Người ta gọi Ngọc là đá quý
Nhờ bàn tay tuyệt kỷ nghệ nhân
Cho nên đá mới hóa thân 
Thành viên Ngọc sáng trong ngần tinh khôi 
Ngọc không giử cái tôi hoàn hảo 
Ngọc lu mờ Tâm bảo đừng lo 
Có Tâm nên Ngọc tròn vo 
Không e sứt mẻ không dò bụi than 
Tâm sẵn có cung đàn lỗi lạc 
Réo rắt vang khúc nhạc tương cầu 
Tâm chia sớt nổi buồn sâu 
Cho màu Ngọc biếc đến đâu cũng ngời 
Tâm biết được dùng lời ái ngử
Tạo cho đời vui chữ bình-an 
Ðường xa Ngọc cứ ngở ngàng 
Nhờ Tâm dẩn tới địa đàng tình thương 
Nơi xứ lạ bốn phương chung một 
Do nhân duyên tươi tốt gieo trồng 
Ðèn Tâm soi ngỏ hiệp đồng 
Ngọc xin tỏa chiếu tấm lòng cố tri 
Ngọc cũng có đôi khi rơi rớt 
Tâm vẹn nguyên không rớt không rơi 
Mặc cho thế sự đổi dời 
Ngọc đây Tâm đó chẳng rời niềm tin.


CÔ BẠCH VÂN NHi