Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

BƯỚC THỜI GIAN


     Lẳng lặng nhìn trông những tháng ngày,
     Không chơn không cánh hững hờ bay,
     Lặng lờ phút dến, giờ qua lại,
     Tối sáng đêm ngày mãi chuyển xoay...

     Nhìn đến đồng hồ kim vẫn quay,
     Thở đều hổn hễn với hai tay,
     Chạy lui chạy tới không hề mệt..
     Đếm bước thời gian tại cõi nầy...

     Thời gian khởi điểm tự bao lâu ?
     Có phải chăng đây lắm nhiệm mầu,
     Vũ trụ hồng hoang bao thế kỷ ?
     Rồi thành bốn bể với năm châu...

    Thời gian không chậm, chẳng đi mau,
    Tóc mới xanh đen, đã bạc màu,
    Ngoảnh lại giựt mình thân biến đổi,
    Hoàn toàn khác lạ trước và sau...

    Làm sao trói buộc gót thời gian,
    Khỏi sợ qua nhanh với muộn màng,
    Khỏi thấy mặt trời chiều hấp hối,
    Chắc điều hoang tưởng dưới trần gian...

    Biết được thời gian chẳng đợi mình,
    Thường xuyên biến dạng những sắc hình,
    Vạn vật vô thường "sanh với diệt",
    Thời gian không có "diệt và sinh".

    Thời gian đã đến sẽ về đâu ?
    Chuyên chở hân hoan lẫn muộn sầu,
    Ngắn ngủi đời người đi lại đến,
    Giàu sang danh vọng chẳng dài lâu...

    Mọi sự Thiên Cơ đã an bài,
    Kiếp người đã định ngắn hay dài..
    Thời gian hiện tại là quan trọng,
    Cố gắng bình tâm những tháng ngày...

       Phước Tuyền Ngô Quang Huynh 
                        (Oct.1, 2013)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.