Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

LÝ ÐẠO TÂM THI



Mấy mươi năm không về chốn cũ
Ðể thăm Thầy, Pháp hữu , chùa xưa
Bao mùa nắng sớm chiều mưa
Cây Tùng cằn cổi lá thưa rụng dần.

Nhớ tiếng chuông mỗi lần vang vọng
Giờ công phu lắng đọng tâm tình
Bấy lâu xa bóng cách hình
Thời gian không xóa môn sinh tên đề.

Buồn biết mấy bến mê chưa rõ ?
Theo vết xe gãy đổ không hay ?
Quên lời Thầy dạy hằng ngày
"Con ơi Giáo-lý đừng phai tấc lòng"

Khi cách núi ngăn sông mới thấm
Sự chia lìa vương lắm nỗi đau
Dòng đời chìm đắm âm hao
Mỏi mòn thế sự với bao chán chường.

Con rất nhớ con đường sỏi đá
Khi kinh hành lòng dạ reo vui
Xót chân mà khổ đẩy lùi
Tập trong cái khó mới nguôi lụy trần.

Thương nhiều hơn cái sân đầy lá
Cội Bồ-Ðề như đã chở che
Vườn Tâm không héo trưa hè
Hoa Bi nở rộ chờ nghe Kinh từ.

Con biết được Thầy như dầu cạn
Ngọn đèn tàn năm tháng tới đây !
Phương đông chờ kẻ bên tây
Con đường sum họp càng ngày càng xa.

Giòng lệ nóng tuôn sa trên giấy
Chữ ngã nghiêng lòng dấy ưu phiền
Khấn cùng hậu thổ Hoàng Thiên
Cho con kịp bước đoàn-viên cùng Thầy ...

Kính tưởng Ân Sư THÍCH QUẢNG LIÊN
CÔ BẠCH VÂN NHI


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét