Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

CÁ NHẮN NGƯỜI


Con ơi mẹ đã mắc câu
Thế là vĩnh biệt muôn trùng cách xa
Người ta được sống hữu tình
Mẹ con mình cũng có tình với nhau
Giờ thì mẹ phải khổ đau
Phanh thây xẻ thịt chiên xào nấu sôi

Kiếp này đau khổ lắm rồi

Ước gì gặp được thiện nhân cứu đời

Ông ơi ông thả tôi đi

Ơn sâu đền trả suốt đời chẳng quên
Thân tôi dù xẻo ruột gan
Chẳng qua cũng chỉ đủ rồi bữa ăn
Oán cừu máu chảy thành sông
Tôi đây đau đớn trăm phần đớn đau
Kiếp sau tôi lại làm người
Còn ông làm cá, ông thời cắn câu
Cuộc đời vay trả trả vay
Tôi không muốn nợ, ông đừng gieo oan
Xin ông rãi tấm từ bi
A Di Đà Phật tôi thời niệm theo
Duyên lành tôi vãng Tây Phương.
Không quên ơn cũ, tôi thề rước ông.
Biết đâu lũ cá vừa bơi vừa nguyện ước:
“Xin cho chúng tôi đừng gặp loài người” ? !!!

(Trích tập thơ "Gia đình cá tội nghiệp")
SƯU TẦM


.

2 nhận xét:

  1. Bài thơ sâu sắc như một thông điệp hữu ích,chị sang thăm cảm ơn em gái HOA ĐÀO MÙA XUÂN đã chia sẻ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cá cũng biết đau như người vậy thôi mà.
      Em cảm ơn chị đã đồng cảm với bài thơ.
      Tuần mới nhiều niềm vui và thành công nha chị!

      Xóa