Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

VỌNG TIẾNG KINH XƯA



Ta ngỡ hồn ta những miếu đền
Từ trong vạn cổ kiếp không tên
Vẳng nghe như tiếng nghìn xưa gọi
Tâm thức trở mình sau lãng quên.
Chung bước ta về nơi cõi tâm
Giữa vùng thạch động chốn nghiêm thâm
Dập đầu phủ phục bàn chân Phật
Mà nghe rơi rụng những mê lầm.
- Dòng thời gian chảy ngang trần thế
Muôn sự chìm trong lẽ sắc, không
Tiền nhân nay biết tìm đâu nữa 
Bài kinh vách đá đã rêu phong.
Ta trở về thăm chốn tịch liêu
Ôi đời thanh thản biết bao nhiêu!
Bôn ba vạn kiếp nơi trần mộng
Sao bằng khoảnh khắc sống tiêu diêu...
Ta ngỡ hồn ta những mái chùa
Sau làn sương phủ kiếp hoang sơ
Quay về gióng lại hồi chuông sớm
Một thoáng Thiền tâm.. chạm bến bờ.
THÍCH TÁNH TUỆ 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.