Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

ĐẤT MẸ BAO TÌNH

          


          Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
         Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
          Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
          Dâng hương đời , thương mến mọi hàm linh.

         Ta quỳ xuống thật gần ôm hôn đất 
          Như trọn đời mặt đất chở chuyên ta.
          Được truyền trao bài học sâu xa nhất 
          Lòng bao dung , chấp nhận rất nhu hòa.

          Đời lắm lúc cho ta nhiều biến động 
          Đất ân cần hiến tặng những mầm xanh.
          Người mấy độ cho nhau niềm tuyệt vọng
          Đất yêu thương dâng trái ngọt , cây lành.

           Rồi mai đây ta trở về với đất
           Nằm nghe chân thiên hạ bước âm vang ,
           Bước yên bình như vỗ về mặt đất
           Bước không hồn , vội vã , bước hoang mang...

            Yêu những sớm bước chân đi chầm chậm
            Ta nghe đời mở rộng đến vô biên.
            Hạnh của đất , chẳng khi nao hờn dỗi
            Du` chân ai ... có lúc nặng ưu phiền...

                                                    Vía Địa Tạng 7. 2010

THÍCH TÁNH TUỆ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.