Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

TĨNH LẶNG


Lặng yên giây phút này
Ngồi xuống cùng cỏ cây.
Nhìn nắng reo trên lá
Ngủ trên đầu ngón tay.

Lặng yên từng phút giây
Nghe tim mình gõ nhịp
Ba vạn sáu ngàn ngày
Biết khi nào mỏi mệt!?

Lặng yên và nhận biết .
Hoa kia cũng là người
Chẳng vì ai tươi nở
Mà hoa vẫn mĩm cười.

Lặng yên nghe mưa nhỏ
Tí tách ngoài mái hiên
Mưa nghìn năm vẫn thế
Vui, buồn... cảm nhận riêng.

Lặng yên nghe gió thoảng
Mang theo hương trần gian.
Đến, đi không hò hẹn
Cánh gió đời thênh thang..

Lặng yên và thư thái
Nhìn mây bay cuối trời
Buông cái tôi nằng nặng
Thấy mình là.. muôn nơi...

THÍCH TÁNH TUỆ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét