Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

LAY TA TỈNH MỘNG MỘT LỜI TÂM KINH



Mùa thu rong bước trên ngàn
Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền!

Võng đong đưa một giấc thiền
Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.
Bóng tùng thấp thoáng xa xa
Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa
Vàng thu chiếc lá sang mùa
Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.

Nghiêng nghiêng nắng lụa trên đồi
Chiều qua chầm chậm bóng thời gian phai.
À ơi, cát bụi miệt mài
Ngủ đi, tâm niệm trần ai phiêu bồng..
Như ngày thơ dại giấc nồng
Bên đời có ngọn từ phong vỗ về.

Nhân gian nay khép hẹn thề
Sớm mai thức giấc Bồ đề nở hoa,
Trần tâm sương khói nhạt nhòa
Vén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.

Mùa thu dỗ giấc trên đồi
Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh
Thiên thu trôi xuống phận mình
Ơ hay.. muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!

Trái si mê rụng ơ hờ
Nụ cười lan tận bến bờ.. trạm nhiên.



THÍCH TÁNH TUỆ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét