Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

GƯƠNG XƯA

           


                ... Trên hoang mạc tử sinh
               Bước lữ hành cô độc
               Chênh vênh một bóng hình
               Đổ dài bên triền dốc.

               Lần qua vùng khó nhọc
               Không một bóng cây già
               Bụi mù cùng gió lốc
               Nắng quái bỏng làn da.

               Người  , lòng vẫn thiết tha
               Miệt mài theo định hướng
               Trực chỉ chốn Phật đà
               Cầu pháp mầu vô thượng.

                Sắc son cùng lý tưởng
               Thà gục chết giữa đường
               Còn hơn quay đầu lại
               Sống giữa lòng quê hương.

                 Ôi ! chí nguyện siêu phương
                 Nghìn năm còn lưu dấu     
                 Vi` Phật pháp miên trường
                 Sáng soi đời mai hậu.

                 Ngài là sao bắc đẩu
                 Giữa sa mạc muôn trùng
                 Gương xưa hoài chiếu diệu
                 Một tấm lòng kiên trung ...  

(* ) Cảm tác về Ngài Đường Huyền Trang khi học Duy Thức

THÍCH TÁNH TUỆ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.